Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

JEAN-MARIE-THÉRÈSE VŨ THÀNH AN

Bài viết của ông Phạm Liễn về nhạc sĩ Vũ Thành An rất rõ ràng, quá nhiều nhân chứng sống, rất đáng tin cậy. Ở trại cải tạo tôi có viết một bài thơ về VTA. Qua Mỹ đã sửa lại một vài chi tiết cho phù hợp với những tin tức mới nhận được về ông nhạc sĩ một thời tôi đã yêu mến này. Nhân tiện xin gởi đến quý anh chị đọc để vui buồn tùy ý.
Phạm Đức Nhì

 Cuộc Rửa Tội Chui.
Đầu năm 1981, vào một buổi chiều khi các tù nhân trong trại đã bị lùa vào “chuồng”, VŨ THÀNH AN được Bộ Nội Vụ Cộng sản Hà Nội cấp riêng cho một mình một chiếc “ô tô con” (xe Jeep) chở đến trại Hà Tây. Điều đó nói lên niềm ưu đãi của Việt cộng đối vói một tù cải tạo thuộc loại VIP. VŨ THÀNH AN (VTA) được Ban giám thị trại Hà Tây tiếp nhận và đưa thẳng về Ban Trật Tự Thi Đua ở góc trại, nơi mà những thành phần tự giác (free man) được sống thoải mái, được tự do đi lại ngày đêm trong vòng tường đai của trại tù. Theo tên thiếu úy Kế, cán bộ giáo dục việt cộng lúc ấy cho biết thì AN có giấy của Bộ Nội Vụ đưa về để trại sắp xếp cho anh ta làm Trật Tự  Thi Đua trại cải tạo Hà Tây. Thông thường thì việc di chuyển tù từ trại nọ đến trại kia, Việt cộng thường dùng xe môlôtôva của Liên Xô hoặc xe tải của Trung cộng, bắt tù đi bộ hoặc đi bằng xe trâu, trường hợp  đi bằng “ô tô con” là rất hiếm thấy.

Hai ngày sau, từ nhóm tự giác VŨ THÀNH AN về nhập đội cải thiện và văn nghệ ở buồng giam số 1.
Tình hình sinh hoạt chung, về mặt nội qui kỷ luật thì lúc này VC có chiều hướng nới lỏng không như cách đây một năm. Không còn cảnh truy lùng bắt bớ nấu nướng linh tinh,  nói tiếng nước ngoài, ca hát nhạc vàng, làm cây Noen, vui đùa tụ tập đọc sớ táo quân hay hội họp nhau để hát xướng cầu nguyện. Bọn cai tù thì mặc kệ còn đám chó săn ăng ten cũng không lai vãng rình mò như trước.
Luồng gió mới thực sự đang xoay chiều. Nhiều tin vui cho tù dồn đến trại do các thân nhân  thăm nuôi từ Miền Nam ra. Lúc này các phái đoàn Ân xá Quốc tế, Hồng Thập Tự Quốc Tế, các phái đoàn Công Giáo và Tin Lành của Hoa Kỳ và các nước trên thế giới như Thụy Điển, Ba Lan, Tây Đức, Pháp, Anh, Ái Nhĩ Lan, Gia Nã Đại, Úc, kể cả Liên Sô v.v ra vào tấp nập như đi chợ, đến trại tù quan sát. Thân phận người tù đang được xem như món hàng chiến lược sắp đem xuất cảnh.
Người ta tin rằng sắp có nhũng cuộc trả giá để cho các tù nhân chính trị được thả ra và cho đi định cư ở ngoại quốc.
Tù nhân đang chuẩn bị tinh thần, đua nhau học sinh ngữ và định hướ́ng cho mình một “đường binh” tương lai gần như trong tầm tay.  Đối với những người chưa theo đạo, họ đang đắn đo giữa ngã ba đường để chọn cho mình một đức tin tôn giáo. Khi đội Tuyên úy ở Thanh Phong chưa chuyển về Hà Tây thì các anh em công giáo vẫn âm thầm truyền đạo và rửa tội lẫn cho nhau. Cao trào theo đạo xem như đang nở rộ như nấm gặp mưa, ai cũng đinh ninh sửa soạn ngày mai sẽ đi định cư ỏ Hoa Kỳ hay những nước tự do trên thế giới.

Tin tức từ khu F, biệt giam các tướng lãnh vượt ra khỏi bức tường ngăn là linh mục Phan Phát Huồn mớí bị đưa vào khu F cách ly khỏi đội Tuyên úy mấy hôm, ông đã cấp kỳ rửa tội cho 3 ông tướng theo đạo công giáo gồm các ông Lê Minh Đảo, Lê Văn Tư và Phan Đình Thứ tự Lam Son. Trong khi đó, các tướng khác như Nguyễn Hữu Có, Lê Trung Trự̣c, Lý Bá Hỷ đang tiếp xúc với mục sư Dương Kỳ để xin theo đạo Tin Lành. Còn ở khu giam bên ngoài thì có Đại tá Dương Quang Tiếp Cảnh sát Quốc gia, Đại tá Phùng Ngọc Ẩn Không Quân cũng vừa gia nhập vào đại gia đình công giáo…
Nếu nói rằng đây là Ơn Thiên Triệu hay nói cách khác là Ơn Thiêng Liêng từ trời thì cũng chỉ đúng nửa phần vì cũng có kẻ cơ hội chủ nghĩa xin vô đạo không phải vì Chúa mà là vì một dụng ý khác đầy tính toán.
Nhữ̃ng tên ăng ten chó săn khét tiếng tại Hà Tây như Đỗ Công Thành, Phạm Thái bây giờ bị co cụm lại với nhau và run sợ bị trả thù. Chúng báo cáo và xin cai tù bảo vệ nhưng dường như không được đáp ứng. Chúng đã bị vắt chanh bỏ vỏ và đang bị bỏ rơi gần như tuyệt vọng. Không những thế, bọn cai tù còn thẳng thừng trả lời với bọn ăng ten rằng chuyện của các anh thì các anh phải tự lo lấy. Còn những loại  làm ăng ten nửa kín nửa hở thì đang rụt vòi trốn tránh.
Nhữ̃ng trận đòn đánh ăng ten vừa diễn ra hôm qua là tấm gương trước mắt. Vừa đóng cửa buồng thì đội trưởng Phạm Thái đã bị nhóm Thành Đỏ cắt dây điện và trùm chăn bề hội đồng. Phạm Thái phải đưa sang buồng giam khác vì sợ mất mạng.
Trước nguy cơ  này VŨ THÀNH AN rất lo sơ,̣ không dám gặp ai, không dám đi ra ngoài một mình, sợ nhất là hai nhóm tù biệt kích Yên Bái là thành phần còn sống sót trong những cuộc nhảy dù ra Bắc trước 1975 và nhóm Mỹ Phước Tây. Sau cùng VTA đã tìm cách thoái thác không dám nhận làm Trật Tự Thi Đua nữa và xin về buồng 1 ở đội Cải Thiện và Văn Nghệ lân la làm quen và xin cầu cứu các anh em tù Công Giáo che chở. Đây là dịp VŨ THÀNH AN xin theo đạo.
Đêm 19 tháng 3 năm 1981, VŨ THÀNH AN được anh em tù “rửa tội chui” tại Buồng giam số 1 trại cải tạo Hà Tây.

Đêm nay máy điện bị hư, những ngọn đèn dầu tù mù không nhìn rõ mặt người chỉ vừa đủ ánh sáng để khỏi va chạm vào nhau. Tại một góc sàn trên, một nhóm tù Công giáo đang tụm đầu vào nhau cầu nguyện và làm lễ rửa tội cho VŨ THÀNH AN. Tham dự hôm ấy  có các tù nhân thuộc buồng giam số1 gồm các ông Nguyễn Văn Mân, ông Trần Cảnh Chung, ông Nguyễn Lý Tưởng, ông Nguyễn Văn Độ, ông Huyỳnh Văn Trứ, ông Nguyễn Thành Tiên, ông Vũ Công Định, ông Trần Khắc Khoan, ông Nguyễn Vạn Hùng… Riêng ông Định là không thuộc Công Giáo.
VŨ THÀNH AN hôm nay ngoan ngoãn như một con chiên hiền lành và chọn tên thánh của mình là:

JEAN-MARIE-THÉRÈSE VŨ THÀNH AN
Ông Nguyễn Văn Mân, người lớn tuổi nhất  nhận cầm đầu. Người đổ nước trên đầu VŨ THÀNH AN và đọc kinh rửa tội  là ông Nguyễn Thành Tiên.
Ông Nguyễn Thành Tiên, một người hiền lành như đất, cả trại tù ai cũng mến. Những anh em trong buồng bị mắc bệnh lao ai cũng tránh xa thì ông lại đến làm thân với họ, truyện trò, ăn uống và hút chung ống điếu với họ và không sợ lây lan. Ông đi tu sắp được làm linh mục thì xin về vì gia đình hiếm hoi. Trước năm 1975 ông là Tỉnh Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn tỉnh Khánh Hoả có hai người con trai tu Dòng Châu Sơn Nha Trang và một người con gái là Dì Phước..
Sau vụ rử̉a tội cho VŨ THÀNH AN ông kể lại cảm nghĩ của ông như sau:
“ Nước Trời chẳng đóng cửa ai. Khi có người lầm lỗi trở về  thì cả thiên đàng mở hội. Tôi thú thật rằng khi đổ nước trên đầu VŨ THÀNH AN và đọc câu

“Ego te baptizo in nomine Patris et Filii et Spiritu Santi"
bất giác tôi nghĩ đến cố Đại Tá SƠN THƯƠNG nên trong lòng tôi không được vui.”
Thương thay, chẳng bao lâu sau, ông Nguyễn Thành Tiên  người rửa tội cho VTA đã qua đời tại Hà Tây khi đang lao động cuốc đất lúc 10 giò 30 sáng ngày 25 tháng 2 năm 1982.
Từ sau khi theo đạo Chúa, VŨ THÀNH AN tạm kể như an lòng vì được nấp trong cái pháo đài của một số anh em công giáo. Thế nhưng dưới cái nhìn hoài nghi của nhiều tín hữu khác, VTA đáng sợ hơn Việt cộng. Có người thắc mắc tại sao VTA lại có đến 3 tên thánh?  Khi qua đời đọc kinh sẽ rắc rối. Chẳng hạn ”chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ cho linh hồn Gioan, Maria và Têrexa VTA được lên chốn nghỉ ngơi…!” Tuy vậy những tù nhân trong trại Hà Tây nói chung, vẫn coi VŨ THÀNH AN là một đối tượng nguy hiểm cần phải đề phòng.
Ngày 18 tháng 3 năm 1983, VŨ THÀNH AN được chuyển về trại tù Nam Hà.
An được đưa vào đội Văn nghệ của Phạm Kim Quy, cựu Đại tá Cảnh sát Quốc gia cũng ở tại buồng 1 cho tới ngày ra tù. Trại Nam Hà lúc đó cũng sôi động về khí thế diệt ăng ten, tại đây có đội 20 quy tụ những thành phần “phục quốc” rất trẻ từ Miền Nam.
VŨ THÀNH AN ở tù đúng 9 năm 6 tháng 17 ngày. Được tha ra khỏi trại ngày 12 tháng 1 năm 1985. Đợt tha này phần đông là những tù nhân có máu mặt hoặc thuộc loại con nhà giầu. Chỉ cần gọi gia đình đem một cây vàng( 1 lạng vàng) ra đặt cọc, nộp cho Việt cộng ở Hà nội rồi về chờ lệnh tha mà không cần xét hồ sơ ác ôn hay nợ máu. Khi được tha về sẽ có người đến tận nhà thu số tiền còn lại (4 lạng vàng nữa). Đây là đợt tháo khoán cuối cùng cho bọn tham nhũng Hà Nội vơ vét tài sản của tù cải tạo nếu muốn được về với gia đình sớm hơn người khác. Khiếu Thiện Kế (nghị sĩ) là kẻ mánh mung móc nối làm ăn trong vụ này vì y có người chị ruột rất có thế lực tại Hà Nội. Con gái bà này là một nữ minh tinh điện ảnh Việt cộng và là con dâu của Lê Duẫn.
Được tha cùng ngày với VŨ THÀNH AN có giám sát viên Đào Thanh Quế em rể Bộ trưởng Canh nông Tôn Thất Trình, đại úy ĐPQ Ngô Xuân Thu dân biểu Pleiku, trung tá Vũ Công Định Thiết Giáp,  và 62 viên chức khác. Đa số là khách hàng của Khiếu Thiện Kế.
Về chuyện đời tư, VŨ THÀNH AN dường như chưa hề hé lộ với ai và cũng chẳng ai thèm đề cập đến. Tại Hà Tây có một lần được gọi ra thăm nuôi. Một người đàn bà dắt đứa con trai từ Sàigòn đến thăm rồi từ đó không bao giờ gặp lại nũa. VŨ THÀNH AN có người chị ruột tên Liên làm công cho một bà có chồng lính Mỹ có 3 đứa con lai. Bà này có 2 tiệm photocopy ở ngã tư Bảy Hiền và trên đường Lý Thái Tổ Sàigòn.
VŨ THÀNH AN từ chối chương trình HO-8 để đi theo gia đình con lai này vào năm 1990 và phải ở lại Phi Luật Tân nửa năm sau mới được vào Hoa Kỳ tức là năm 1991 và hiện nay định cư tại Portland, Oregon.
Sang Hoa Kỳ, đội lốt thần linh, trốn vào nhà thờ. 
Ai cũng biết VTA là một nhân vật rất nổi tiếng trong cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản tại Hoa Kỳ vì ông là một nhạc sĩ tên tuổi, một cựu tù nhân chính trị và hiện là một phó tế của giáo hội công giáo La Mã – địa phận Portland, Oregon – hơn nữa ông là giám đốc chương trình Bát Gạo cho các cụ già ở Việt Nam, có nhiều cơ sở hoạt động không những ở nhiều tiểu bang Hoa Kỳ và trên khắp thế giới, có nhiều cơ sở và tài sản ở Việt Nam, có biệt thự mua cho các cụ già ở thành phố nghỉ mát Đà Lạt v.v. Ngay tại thành phố Houston Texas, ông có nhà để cho vợ chồng Trung sĩ Quẩn trông nom và cho thuê. Ông có cung nô bộc tốt cho nên không cần thuê mướn tà lọt để phục dịch và hầu hạ. Những cuộc quyên tiền nào cũng có vợ chồng Trung sĩ này “đeo bám ăn theo” vì lao tư lưỡng lợi. Ngoài biệt tài chiêu dụ đồng hương quyên góp tiền bạc dưới mọi hình thức, từ tổ chức văn nghệ gây quỹ tại các nhà hàng đến việc đi xin tiền các giáo hữu, các tín đồ tại các nhà thờ, họ đạo, các chùa chiền thánh thất, ông còn kinh doanh buôn bán dưới danh nghĩa Têrêxa Charity, thậm chí còn bán cả thẻ điện thoại và các loại thuốc dược thảo tăng cường sinh lý cho đàn ông và phụ nữ. Ai dám cả gan mà chọc tức VŨ THÀNH AN thì không chết cũng bị thương, chớ xem thường mà toi mạng!

Bây giờ VTA vững như bàn thạch, tiền tài, danh vọng dư thừa, còn sợ gì ai nữa! Vừa ngồi đếm tiền đô la, vừa ca hát.
Miệng lưỡi y hệt như Vẹm, giết người xong còn muốn người chết phải lên tiếng. Thật là thâm ác!
VŨ THÀNH AN ngoài bảy bó, các bạn đồng tù với ông hôm nay cũng bằng hay hơn tuổi ông, có những người đã quá cố, có những người còn sống già nua tóc bạc răng long, mắt mờ tai điếc, kệ mặc thiên hạ sự, ai làm gì mặc nấy,  không thiết tha với chuyện đời quanh mình.  Nhưng thưa ông AN, chuyện đâu còn đó, người sống có thể tha thứ cho ông nhưng đối với người đã chết thì hồn oan của họ vẫn còn đeo đẳng và không bỏ qua những tội ác của ông.
Tù hơn tháng nay, hầu như ngày nào cũng có e-mail đăng tấm hình của ông và bài viết của tác giả Trần Trung Chính với nhiều ý kiến không mấy thuận lợi cho VTA. Dường như có sự thôi thúc thiêng liêng nào đó của người đã khuất. Và xem trên TV hình ảnh ông VŨ THÀNH AN  mặc tu phục y hệt như mấy linh mục, áo đen cổ cồn trang trọng làm nhiều người tưởng lầm ông là những bậc tu hành thật sự. Ông đã bị chê bai và mất cảm tình vì ông là một kẻ ngạo mạn. Ông nên phân biệt tu phục và lễ phục. Lễ phục ông mặc trong nhà thờ như các cậu giúp lễ chứ không được mặc đi chơi ngoài phố. “Bay nâng mình lên thì Ta sẽ hạ bay xuống”. Đó là lời Chúa.
VŨ THÀNH AN muốn trở thành tên cộng sản quốc tế: POPLOV!
Trong một tài liệu viết tay, nghị sĩ Trần tấn Toan là người ở cùng trại Phú Sơn 4 nhưng không ở cùng đội cùng buồng với VTA, ông Toan có những nhận xét như sau: (trích nguyên văn)
“Tôi không là “nạn nhân” cũng không quen thân ông AN. Nhũng điều tôi biết về ông không do liên hệ cá nhân giữa ông với tôi mà có, nhưng do tôi quen lắng nghe, quan sát và suy nghĩ về nhũng điều xảy ra quanh mình, trong đó có trường hợp VTA.

Ông AN ở tù 10 năm, chuyển qua 5 trại (Long Thành, Phú Sơn 4, Thanh Phong, Hà Tây, Nam Hà). Ở Long Thành, ông làm Văn Nghệ/ Thi Đua, ở Phú Sơn 4 ông là đội trưởng lao động sản xuất và một đôi lần được trại giao cho đặc trách dàn dựng chương trình văn nghệ ca nhạc kịch. Chính ỏ hai nơi này, từ 1975 đến 1979, mà những hành động của ông đã di lụy cho ông tới bây giờ.
Hoạt động nổi bật của ông ở Long Thành là sáng tác các ca khúc chính trị. Chẳng phải một mình ông AN viết ca khúc chính trị nhưng vì ông làm Văn Nghệ/ Thi Đua nên cai tù chọn nhũng bài của ông bắt anh em toàn trại tập hát. Mỗi lần hát ai cũng tức anh ách. Ông AN và nhũng lời hát chính trị của ông trở nên đề tài đàm tiếu trong anh em từ đó.
Ra Bắc, tới Phú Sơn 4 (PS4) ông AN làm đội trưởng lao động. Trại PS4 kỷ luật khắt khe, lao động khổ cực, công an luôn luôn gây sức ép, anh em mệt mỏi thể xác, mệt mỏi tinh thần, mỗi giây phút thư dãn đều quý như vàng mà cũng hiếm như vàng. Ông AN thì có một niềm tin vào Xã Hội Chủ Nghĩa đã trở thành một thứ “Thép Đã Tôi Thế Đấy” ở Phú Sơn 4. Ông tin tưởng chấp nhận và tuân hành triệt để kỷ luật và nội quy của trại vốn đã sẵn hà khắc. Hình như ông cho rằng đó thực là chìa khóa của giải phóng và tiến bộ. Tôi không cùng đội vói ông nhưng hồi đó có dịp quan sát ông lâu dài ở một tầm gần, thấy ông giống như tên Paplov (!) bị mờ mắt vì cái hào nhoáng gỉa tạo của chủ nghĩa xã hội khoa học, triệt để dấn thân xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa.
Như ở trên đã viết, không phải chỉ có một mình ông AN mà cũng có nhiều anh em khác rơi vào tình trạng “giác ngộ” chủ nghĩa xã hội. Tuy nhiên ông AN ”nổi” nhất có lẽ vì ông thâm tín hơn nhũng người khác. Lại cũng vì ông là đội trưởng nên việc ông khắc nghiệt với bản thân mình đã ảnh hưởng bất lợi đến đời sống anh em đồng đội vốn đã sẵn cực khổ. Do đó ông bị nhiều nguòi oán hận phê phán…”
Tội ác VTA? Nguyên nhân nào khiến Đại tá SƠN THƯƠNG tự vẫn?
Bài báo ANTENNA và CON NGƯỜI của tác giả Trần Trung Chính viết về VŨ THÀNH AN làm ăng ten ỏ trại tù Phú Sơn 4 tỉnh Bắc Thái (Lạng Sơn) có liên quan tới cái chết của cố Đại Tá SƠN THƯƠNG đã đăng trên các báo SÀIGÒN NHỎ của Bà Hoàng Dược Thảo cũng như báo DÂN VIỆT của Bà Đoan Trang năm 1995 và 1996, sau đó đã được sao chép lại và phát tán khắp nơi gây xôn xao dư luận một thời trong cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng sản tại Hoa Kỳ và nhiều nước trên thế giới. Người ta không ngờ một nhạc sĩ tên tuổi có tước vị phó tế  như VŨ THÀNH AN hôm nay lại đốn mạt hèn hạ đến thế!
Dù đúng hay sai, VŨ THÀNH AN vẫn là “bị cáo” trên dư luận và bị mang tiếng trong vụ tự vẫn của cố Đại Tá SƠN THƯƠNG.
Ông SƠN THƯƠNG được xem là người hùng sát Cộng của QLVNCH. Năm 1953, ông đã mang lon Thiếu Úy và có huy chương cao quý nhất từ Quân Đội Pháp. Chuyển sang Quân Đội Việt Nam ông được ưu tiên gửi vào Trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt học bổ túc sĩ quan năm 1954. Ông là người Miên quê quán Trà Vinh. Khoảng đầu thập niên1960, ông chỉ huy đại đội Biệt Động Quân vẫy vùng ở Khu Chiến Thuật Tiền Giang, đánh đâu thắng đó. Lúc nào ông cũng đeo cái nanh heo rừng và lá bùa hộ mệnh trên cổ theo phong tục của người Miên. Sau chiến thắng Ấp Bắc1 năm 1961, ông được thăng cấp đại úy và làm Tiểu Đoàn Truỏng BĐQ biệt phái cho Sư Đoàn 7 Bộ Binh. Tiểu Đoàn “Sơn Thương” được trang bị súng AR14 – AR15 cùng lúc với Đại úy Lý Tòng Bá chỉ huy thiết đội xe tăng lội nuóc M113 và với đội trực thăng H21 của không quân thực hiện nhũng cuộc hành quân “Lùng và Diệt” thống thuộc  SĐ7BB để trác nghiệm khả năng tác chiến. Năm 1964, ông SƠN THƯƠNG nổi tiếng với những chiến thắng lẫy lừng ở Ba Gia – Thạch Trụ. Danh hiệu tiểu đoàn Sơn Thương đã một thời đối phương run sợ. Sau đó ông được đổi về làm Tiểu Khu Phó Tiêủ Khu Vĩnh Bình và chức vụ sau cùng là Giám Đốc Nha Miên Vụ thuộc Bộ Phát Triển Sắc Tộc. Dù ở cương vị nào, ông cũng khiêm nhường, sống hài hoà vói tất cả mọi người.
Một cái may đến với VŨ THÀNH AN, ông AN phải cám ơn Linh Mục Nguyễn Hũu Lễ đã vô tình cứu ông trong thời gian này vì đem sự kiện BÙI ĐÌNH THI ra toà tước quyền tỵ nạn và trục xuất về Việt Nam vì y làm ăng ten tay sai cho Việt cộng, y đã sát hại Dân biểu Đặng Văn Tiếp và ông Lâm Thành Văn trong trại tù Thanh Cẩm. Vụ này được đồng hương chú ý hơn nên câu chuyện Antenna VŨ THÀNH AN còn treo lơ lửng như cái thòng lọng tại đó.
Bùi Đình Thi đã bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ, trả về Việt Nam thì Việt cộng không nhận nên bị đưa đến một hòn đảo nào đó và y đã chết. LM Nguyễn Hửu Lễ đã viết cuốn Hồi Ký TÔI PHẢI SỐNG dầy 650 trang, mấy chục ngàn cuốn bán chạy như tôm tươi nhờ bức ảnh ông đứng chụp chung với vợ chồng Bùi Đình Thi ở Westminster California ngày 9-̣9-̣1996.
Ai biết rõ vụ tự vẫn của Đại Tá SƠN THƯƠNG ở trại Phú Sơn 4?
Theo như các tài liệu ghi nhận thì khi xảy ra vụ tự vẫn của ông Sơn Thương, trong trại Phú Son 4 vẫn còn 200 tù nhân chính trị trong đó có 22 linh mục và một số viên chức chính quyền và quân đội được biết sau đây:
Các qúy ông: Ông Trần Huỳnh Thanh Phủ Tổng Thống, Trung tá Nguyễn Lô Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 7 ND, Thiếu Tá Văn Hiệp Vân Trưởng F Cần Thơ, Dân biểu Bác Sĩ Trần Cao Để Vũng Tàu, Dân biểu Thiếu Tá Không Quân Nguyễn Văn Cử, Dân biểu Trương Vi Trí, Nghị sĩ Nguyễn Khoa Phước bào đệ của cố Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Nghị sĩ Trần Tấn Toan, Nghị sĩ Khiếu Thiện Kế, Thiếu tá Trần Văn Hên khóa 19 VBQGVN, ông Nguyễn Bá Lộc Thanh Tra Kinh Tế Vùng 4 VNCH, ông Nguyễn Ngọc Diễm Bộ Ngọai Giao VNCH, ông Đỗ Duy Chí Bộ Kinh Tế VNCH, ông Nguyễn Hồng Nhuận Tâm… và còn nhiều quý ông đã một thời ở trại Phú Sơn 4 mà chúng tôi không biết tên.
Năm 1982, chúng tôi gặp ông Nguyễn Ngọc Diễm Bộ Ngoại Giao VNCH ở Hà Tây. Ông Diễm nói chính ông là người cho Đại tá Sơn Thương mượn tiền lưu ký để mua khoai mì. Ông Sơn Thương bị làm nhục nên đã uống 20 viên Chloroquine tự tử. Ông đã gục ngã tại sân tập họp đi lao động và được anh em khiêng xuống bệnh xá. Lúc chết trong túi áo ông có bức thư tuyệt mạng.
Năm 1988, một nhân chứng nữa là ông Nguyễn Hồng Nhuận Tâm, con trai của cụ Thẩm Phán Nguyễn Mạnh Nhụ, Chưởng Lý Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn đã lấy bóng đèn ra thề sống chết trước mặt vị Hoà Thượng và tôi tại ngôi chùa ở đường Trương Minh Giảng Sài Gòn rằng Đại Tá Sơn Thương đã chết vì Anten VŨ THÀNH AN. Hôm gặp tôi, ông Nguyễn Hồng Nhuận Tâm mới ở tù ra và đang đi bán ô mai cam thảo kiếm tiền nuôi gia đình.
Vấn đề Antenna VŨ THÀNH AN và vụ tự vẫn của ĐT Sơn Thương cho đến nay vẫn chưa ai làm sáng tỏ. Trong THƯ NGỎ của VŨ THÀNH AN tung ra để chống đỡ dư luận thì ông AN cố bám víu vào ông Toan: ”Nguyên Thượng nghị sĩ Trần Tấn Toan, người đã chúng kiến cái chết của Đại Tá Son Thương vì đã ở cùng đội cùng phòng vói ông Sơn Thương lúc đó.” Điều này ông Toan đã nói ở đoạn trên ông Toan phủ nhận ông không ở chung đội chung buồng vói ông Sơn Thương.
Đọc kỹ bài viết 18 trang của ông Toan, có một thắc mắc lớn của người đọc là không hiểu ông Toan ở đội nào trong trại Phú Sơn 4? Ông Toan cũng không nói  buồng trưởng, đội trưởng của ông Sơn Thương là ai? Trong suốt  bài viết của ông Toan không hề đề cập đến yếu tố mà mọi người cần biết đó là cái nguyên nhân nào đã khiến ông Sơn Thương phẫn uất mà chết.
Ông Trần Tấn Toan là người Công Giáo và sinh hoạt chung ở cùng đội văn nghệ trại Nam Hà trong những tháng cuối cùng trước khi VŨ THÀNH AN  xuất trại cho nên ông Toan cũng có phần nào tình cảm dành cho AN, ông đã kết luận bài viết có tính cách bỏ ngỏ như để làm vui lòng một người bạn: (trích nguyên văn)
“Ai muốn kiểm chứng việc ông AN không liên can gì đến vụ tự̣ vẫn của ông SƠN THƯƠNG thì tôi xin giói thiệu tìm hỏi hai người mà phẩm cách cá nhân và tư cách nhân chứng rất đáng tin cậy. Người thứ nhất là ông Nguyễn Ngọc Diễm….Âu Châu Sụ Vụ Bộ Ngoại Giao qua Mỹ năm 1991 ở tiểu bang Miền đông không rõ địa chỉ và người thứ hai là ông Đỗ Duy Chí… hiện nay là Eligibility Technician tại Santa Ana, California…” Ông Toan viết tiếp “ Về vụ tự̣ vẫn của Đại Tá SƠN THƯƠNG, tôi hy vọng rằng sẽ có lúc một anh em nào ở “ đội 4 xây cất “ Phú Sơn 4 nêu ra để bạch hóa vấn đề trước công luận…”……………
Vài lời chia sẻ với ông AN: Cái kim bọc giẻ lâu ngày cũng lòi ra. Bàn tay con người không thể che nổi ánh sáng mặt trời. Tiếng lành đồn xa… và câu chuyện của ông từ Nam ra Bắc, từ Long Thành đến Phú Sơn 4, ngay cả các bà mẹ, bà vợ của các anh em tù nhân chính trị, thân cò lặn lội nuôi chồng nuôi con, hầu như cả nước đều biết. Những tháng đầu ở trại Long Thành đã có nhiều người say nắng đưa xuống bệnh xá trong số đó có một người chết ở khối tình báo vì những sản phẩm trí tuệ quái đản giết người của ông VTA đẻ ra để ca tụng bọn Việt gian cộng sản. Trời nắng chang chang, nóng tháng tám cháy da người, 4000 người tù là những viên chức mà bọn VC gán cho cái tên “ngụy quân, ngụy quyền có nợ máu” phải ngày ngày riu ríu ra sân ngồi xổm, không một mảnh nón che đầu, mồ hôi nhễ nhại, vừa vỗ tay vừa hát những bài ca do ông sáng tác và chỉ đạo theo điệu “Son Đố Mì”. “Toàn dân vui mừng, mừng người trai thanh niên bộ đội, mừng miền nam hôm nay ta giải phóng…
trồng khoai trồng đậu, trồng tình thương trong tâm hồn người, trồng niềm tin cho con tim đổi mới…” và cùng với những sản phẩm dị hợm khác ca tụng dao găm, lựu đạn, mã tấu, súng trường AKA chẳng kém những loại nhạc không tên của ông, nếu nói về số lượng.  Tại Phú Sơn 4, ông đã quì gối giang tay kính cẩn cúi đầu lên giọng ca tụng công ơn trời biển của “bác đảng”, đã thi ân cho ông được tái sinh lại kiếp người.  Ông có biết nhục  và hổ thẹn khi nó đã trở thành bia miệng ngàn đời sao!   Miền Nam bị giặc phương Bắc xâm chiếm bằng súng đạn của Nga-Tàu và chúng ta đã bị bạn bè Đồng Minh bỏ rơi, hàng trăm ngàn quân dân cán chính và nhân dân miền Nam đã chịu chung số phận chết chóc tù đày, gia đình ly tán, nước mất nhà tan. Hoàn cảnh thất thế phải xử thế theo tình huống nhưng vẫn bảo toàn phẩm cách, không tự giết chết danh dự của mình. Tôi kể lại một mẩu chuyện ở Hà Tây mà đích thân tôi chứng kiến cho ông nghe:  Sáng sớm vừa mở cửa khu, tù nhân Vĩnh Thái đội nhà bếp vừa đẩy xe nước uống tới cổng để phát cho tù trước khi đi lao động thì một nữ cán bộ VC cũng xuất hiện đội trên đầu một thúng thịt lợn chết đem rao bán cho tù.  Nhìn những miếng thịt thâm tái của con lợn chết đêm qua, ông Nguyễn Văn Độ, thiếu tá Cảnh sát Đặc biệt  lên tiếng:  -” Này cán bộ ơi! Hôm nay thứ sáu Tuần Thánh, ngày Chúa Giê su chịu đóng đinh và chịu chết cho nên chúng tôi ăn chay kiêng thịt. Xin cán bộ thông cảm.”  Mụ cán bộ này bỗng tru mõm ra như một con chó dại: -” A..a..a. Thế, thế cái thằng Giê su nó là ai mà các anh sợ nó thế?” Ông Nguyễn Văn Độ, có biệt danh là Độ Mù vì ông mang kính cận, đã thản nhiên tươi cười lấy tay chỉ lên trời và nói: -” Ông ấy là ông Trời, làm ra Sấm Sét! Trời sắp mưa rồi. Cán bộ nên về đi!”   Ngoài trời lấm tấm mưa nhưng không lấn át được độ hương nồng của Hoa Soan ngào ngạt trong tuần Phục Sinh năm ấy. Đấy là cách ứng xử cao thượng của người thất thế!     Về cái chết của cố Đại tá SƠN THƯƠNG, hiện nay ông VTA vẫn là bị cáo dù chỉ là dư luận nhưng nó vẫn còn âm ỉ như một đống than. Chỉ một làn gió nhẹ sẽ bùng lên. Ông AN có nghĩ rằng nó sẽ trở thành một vụ án Bùi Đình Thi thứ 2?  Ở một xứ tự do công bằng và dân chủ như Hoa Kỳ thì chuyện gì cũng có thể xảy ra và không có ngoại lệ nào cho bất cứ ai… Tôi có lời khuyên cuối cùng cho ông sau đây:

Thứ 1.  Nên công khai thú nhận những việc đã làm “Mea Culpa! Mea Culpa” và cúi đầu xin tha thứ như ông đã từng quỳ gối giang tay trước bọn cai tù.
Thứ 2. Đừng lớn tiếng kêu gọi “Xóa Bỏ Hận Thù” như một con nợ muốn quỵt nợ của người cho vay nợ. Đó là trái phép công bằng. Có 2 thứ tội của con người thấu tới trời xanh:  Tội trái phép công bằng và tội giết người. “Xóa Bỏ Hận Thù” là chính sách của VC trong Nghị Quyết 36 nhằm lừa phỉnh nhuộm đỏ đồng bào hải ngoại.
Thứ 3. Muốn bạch hóa những lỗi lầm của ông ở trại Phú Sơn 4, muộn còn hơn không, ông nên thành thật viết ra trên giấy trắng mực đen để giải tỏa những thành kiến hoặc ngộ nhận về ông. Ông nên tự bào chữa cho mình hơn là chờ đợi sự mời gọi nhân chứng theo ý kiến của nghị sĩ Trần Tấn Toan vì ông là một đội trưởng của trại Phú Sơn 4. Ông nhận biết vụ tự sát của cố Đại tá SƠN THƯƠNG như thế nào? Nguyên nhân từ đâu gây ra? Theo ông thì ai là người chịu trách nhiệm về cái chết thương tâm oan nghiệt này nếu người đó không phải là ông.   Hy vọng  lời nói của ông sẽ có sức thuyết phục và được mọi người lắng nghe nhất là những người thân, vợ con, anh em và đồng đội của cố ĐT Sơn Thương.
Hãy can đảm lên hỡi thầy phó tế JEAN-MARIE-THÉRÈSE  VŨ THÀNH AN

Phạm Liễn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét