Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

LẠI CHUYỆN DỰNG TƯỢNG TÊN ĐỒ TỂ KHÁT MÁU HỒ CHÍ MINH

Nguyễn Thị Cỏ May -  Tỉnh Sơn La dự tính sẽ khởi công dựng tượng Hồ Chí Minh vào tháng 10/2015 với kinh phí 1400 tỷ đồng. Không riêng gì đối với Sơn La vốn nghèo, trẻ con “ khố rách áo ôm” lội qua sông, đu dây đi học, trường sở thiếu trước, trống sau, mà số tiền này cũng quá lớn đối với những nơi giàu có chỉ cho việc dựng tượng Hồ Chí Minh . Có thật sự dân chúng yêu Hồ Chí Minh, tưởng nhớ ông để phải dựng tượng ông ở khắp nơi, với tốn kém quá phí phạm như vậy? Có thật sự “tình cảm không không thể đo đếm” trong ý nghĩa dân chúng dành cho ông?

Về dựng tượng Hồ Chí Minh, một bài báo trong nước viết “ Đọc báo thấy có người nói như mếu máo là Bác Hồ đã từng về đây, vậy mà cho đến nay tỉnh vẫn chưa có tượng đài của bác”. Nhưng có người lại cả quyết cho rằng “khắp nơi trên thế giới chỗ nào cũng dựng tượng ông. Nước ngoài mà còn như thế thì chẳng lẽ Việt nam, quê hương của ông, mà lại kém sao”?
Có ai dám chắc dân chúng, và cả chánh quyền ở nhiều nơi, thật tình thương yêu, tưởng nhớ Hồ chí Minh? Dân chúng thì chắc không đúng rồi. Chánh quyền khi đề nghị dựng tượng Hồ Chí Minh thì chắc chắn đã thấy hình ”bác” trên những tờ giấy nho nhỏ rồi! Và đã bị những tầm hình bác ám mất rồi chăng? Chánh quyền cộng sản đã có thành tích “rút ruột công trình”. Nhưng ở Miền bắc, chẳng những rút ruột mà rút cả vỏ công trình. Cứ bình tỉnh hỏi bất kỳ người dân nào trên đường phố Hà nội để xác nhận lời dân gian này có đúng như vậy không?
Nhưng điều quan trọng mà Cỏ May tôi muốn nói ở đây không phải là chuyện tham nhũng. Bởi cộng sản là phải tham nhũng. Nếu không đồng ý, xin chỉ cho biết một chế độ cộng sản nào không tham nhũng, không độc tài ác ôn. Cả nước Nga ngày nay! Thử hỏi xưa nay có con chó đực nào đái mà không dở một cẳng sau lên không để cho rằng cộng sản ở Việt nam là lương thiện?
Điều mà Cỏ May sẽ nói ra ở đây là có phải thiệt tình những bức tượng Hồ Chí Minh ở hải ngoại đều do Chánh quyền và dân chúng ở đó dựng lên để bày tỏ lòng yêu mến, tôn kính, tưởng nhớ Hồ Chí Minh là nhà văn hóa, nhà giải phóng, người anh hùng của dân tộc Việt Nam, được cả dân tộc Việt Nam kính yêu…và Việt Nam là bạn của năm châu kia mà?
Đâu là sự thật?
Hy-lạp là nước có nhiều thần và nhiều thần thoại nhưng người dân và chánh quyền không ai tin vào thần mà họ còn thờ và chuyện thần thọai vẫn còn lưu hành.
Tượng Hồ Chí Minh ở hải ngoại
Năm 1990, ở Moscou, gần Métro, có dựng một bức tượng Hồ Chí Minh dưới hình ảnh một cái dĩa khổng lồ. Ngày 19/02/2015 vừa qua có một thanh niên cho ý kiến dân chúng nga ngày nay, không có ai biết người trong tượng là ai hết cả. Trước đó, một thanh niên khác đưa ra ý kiếng khá hay “Hình cái dĩa. Phải chi đem để trong kệ chén bác hay hơn là ở đây không?”.
Theo báo Nga, kinh phí bức tượng là 1, 6 triệu rúp. Họ phản đối sự phí phạm này vì nếu là tiền của Chánh phủ nga, tại sao không dùng xây một chung cư cho dân chúng , chớ làm tượng đó làm gì? Có người cho rằng đặt tượng ở đó chỉ làm ô nhiễm môi trường mà thôi.
Có lần, chánh quyền Moscow, sau biến cố Xô-viết sụp đổ, đã muốn dẹp bỏ bức tượng nhưng có lẽ nhá cầm quyền Hà Nội can thiệp, hoàn lại đủ chi phí nên tới nay, bức tượng còn đó? Hay tháo gỡ lại tốn kém cũng không ít nên cứ để mặc kệ nó?
Báo chí Hà Nội loan tin “ngày 19/5/2005, chính quyền thành phố Montreuil đã dựng tượng bán thân Chủ tịch Hồ Chí Minh trong “Không gian Hồ Chí Minh” tại Bảo tàng Lịch sử của thành phố”.
Nhưng sự thật đây là bức tượng của Chánh phủ Hà Nội chở qua tặng cho thành phố Montreuil vào năm 2005 để kỷ niệm sanh nhựt lần thứ 115 của ông.
Ngày khai mạc, Đại diện Hà nội tới tham dự với chánh quyền Montreuil vốn cùng phe cộng sản nhưng đúng hôm ấy, cửa vào “Không gian Hồ chí Minh “đã bị anh chị em tranh đấu ở Paris lấy keo, thứ cực mạnh, xịt vào đầy ổ khóa nên không cách gì mở ra được. Đại diện Hà Nội đành cùng với chánh quyền Pháp đi vòng bên ngoài nhìn vào, vừa chỉ trỏ vào bác bị nhốt, khoá chặt như ở bên trong chiếc lồng khổng lồ.
Thành phố Montreuil thuộc cộng sản từ mấy chục năm qua. Chỉ mới sau này bị Đảng Xã hội chiếm.
Tương tự như vậy để hiểu, ở những nơi khác, như ở Chí-lợi, Singapour, và gần đây nhứt, ở một thành phố biển Miền Nam Anh quốc nơi lúc đi tàu, tàu của ông đi có ghé qua, tượng Hồ Chí Minh cũng hoàn toàn do Chánh quyền Hà nội, qua quan hệ ngoại giao, chở tới, ra công, ra tiền dựng lên mà thôi . Chớ chẳng có ai ngưởng mộ Hồ Chí Minh để phải bỏ tiền của dân họ đóng góp ra làm tượng.
Cả việc UNESCO năm 1990, tổ chức lễ vinh danh Hồ Chí Minh cũng hoàn toàn xạo. Cứ đọc lại bài phản biện của Văn Chấn trên An Ninh Thế giới mười năm sau thì rỏ sự thật. Vã lại, cứ nhớ laị năm 1990, tại Hà nội, lễ kỷ niệm 100 năm sanh nhựt của ông có Đại diện UNESCO tới không, có mấy người ngoại quốc tới, thì biết đâu là sự thật!

Đó là mọi người chưa biết rõ chân tướng của bác vốn là con người cộc cằn, thô lỗ, không có được cái lịch sự tối thiểu trong quan hệ với cán bộ bất chợt gặp bác. Xin kể lại một câu chuyện thật để thấy, không phải sự thiếu lịch sự tối thiểu mà thôi, mà là cái bản chất vô văn hóa của Hồ Chí Minh . Tưởng ở đây cũng nên nói rỏ là Hồ Chí Minh không có thứ văn hóa nhân bản phổ quát. Chớ ông vẫn thắm nhuần văn hóa xã hội chủ nghĩa.
Ông Đỗ Đức Dục (Thứ trưởng Bộ Văn hóa, đảng viên Đảng Dân chủ, sau bị Lê Duẩn cách chức, cho về Viện Văn học), hôm ấy, nhìn thấy tôi (Lưu Trọng Lư) đi ngoài hành lang cơ quan Viện, ông gọi vào để trò chuyện. Nhân nói đến ông Hồ, ông Dục kể: “Một con người vô văn hóa. Đầu năm 1946, hôm Chính phủ Liên Hiệp ra mắt ở Nhà hát Lớn, ông ta nhìn thấy Cụ Tố (Nguyễn Văn Tố) mặc âu phục, ông thô lỗ chạy đến, kéo chiếc cà-vạt Cụ Tố đang đeo ra, gắt: “Sao ông ăn mặc thế này”… (Vũ Đình Phòng, Hồi ký về Lưu Trọng Lư, Viet-Studies, internet)
Trở lại câu chuyện dựng tượng bác ở hải ngoại chỉ là một thứ “Cây đuốc Lê văn Tám” mà cho tới ngày nay, Hà Nội vẫn chưa thấy ngượng khi nói dối chỉ nhằm tuyên truyền.
Cho nên Nguyễn Tấn Dũng cương quyết không cho báo tư nhơn xuất hiện và hoạt động, phải dành cho hơn 700 tờ báo nhà nước độc quyền nói dối.
Về tượng Hồ Chí Minh đưa ra ngoại quốc, chúng ta có thể hiểu đó không khác gì đảng cộng sản Hà Nội xuất khẩu lao động. Mà Hồ Chí Minh vốn là công nhân lao động cho phòng bếp của tàu thủy.
Đừng quên dành một tượng đài cho thành phố mang tên bác
Trên báo CÔNG AN ngày 05/11/98, Thanh Lê nhận xét ”Sau ngày giải phóng, nhìn lại một số tượng đài ở Tp.Hồ Chí Minh, như tượng đài Bác Hồ với thiếu nhi,… có cái gì được và có cái gì chưa được. Được về ý đó tốt đẹp, nhưng chưa được vì đặt không đúng chỗ. Như Tượng Bác Hồ với thiếu nhi phải được đặt tại Nhà Rồng là hợp lý nhất. Ở công viên trước UBNDTP cần có tượng Bác, toàn thân đứng vẫy tay chào, hay ít nhất là bức tượng bán thân, mới thật sự nghiêm túc, mỗi khi các đoàn đến cung kính trước Người.
Nói cho công bằng, nhóm tượng đài ở Thành phố xây dựng trước 1975 có một cái gì đó hấp dẫn hơn, gây ấn tượng mạnh mẽ hơn. Nhìn những tượng đài Trần Hưng Đạo, An Dương Vương, Trần Nguyên Hãn, Thánh Giống, Phan Đình Phùng… thấy vừa cao sang, khí phách, hùng tráng, dũng mãnh, vừa đạt đến tính thẩm mỹ mang bản sắc dân tộc. Mỗi lần ai đi qua đó đều dừng chân lại ngắm nghía, thưởng thức, ít nhất đôi mắt của họ cũng phải dừng lại mấy giây… Những tượng đài đó đã tô đẹp cho Thành phố của chúng ta trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai”.
Trước đây, đảng cộng sản có đưa ra một chương trình thi đua tạc tượng Bác và một chương trình tham khảo nguyên vọng nhân dân Nam bộ chọn nơi đặt tượng của Bác khi tượng được làm xong. Văn phòng thu thập ý kiến đặt tại đường Nguyễn thị Minh Khai (số nhà, Cỏ May quên mất. Tìm lại tài liệu ấy chưa được. Xin cáo lỗi.)
Sau một thời gian thăm dò ý kiến, bỗng chương trình tượng đài và địa điểm đặt tượng bị bỏ qua, không thấy báo chí nhắc tới. Trong lúc ấy, dân chúng ở Sài gòn truyền tai nhau một bài thơ bày tỏ nguyện vọng của nhân dân Nam bộ chọn nơi đặt tượng Bác Hồ, khi tượng tạc xong.

Cỏ May xin chép lại nguyên văn bài thơ ấy do chính tác giả cho “Ủy Ban Tố cáo tôi ác Hồ Chí Minh ở Paris” lúc đó để gọi là ”Tưởng niệm Bác nhân ngày 19/05 của Bác”:
Ở phía sau lưng Chợ Bến Thành
Có tòa Công thự dáng thanh thanh
Mỗi ngày dân chúng đua nhau đến
Trút ruột phơi gan rất nhiệt tình

Tượng Bác nên đem dựng chỗ này
Để cho Bác để nắm trong tay
Bao nhiêu lòng dạ người thiên hạ
Đem đến nơi đây trút mỗi ngày

Chẳng biết lấy chi hiến Bác giờ
Nên xin dâng tạm bốn câu thơ
Ngày nào đã tạc xong, xin cứ
Đem khắc vào chân tượng Bác Hồ:

“Đây tượng Bác Hồ, bực vĩ nhân
Một thân gánh vác việc gian nan
Của toàn thiên hạ và tay kiếm
Thu hết lòng dân nước Việt Nam.”

Nguyễn Ngọc Huy*

Ba câu cuối mượn ý ở câu đối của Lê Thánh Tôn ban cho làng Cổ Nhuế:

“Khoác tấm áo bào, giang tay gánh vác thiên hạ
Vung ba thước kiếm, tận thu lòng dạ thế gian“

Nguyên văn chữ hán:
“Thân trụ nhất nhung y, năng đảm thế gian đa nan sự
Thủ trì tam xích kiếm, tận thu thiên hạ chí nhân tâm“

Lúc này, người Việt hải ngoại và cả trong nuớc, ai cũng nghĩ Sài gòn đã đổi tên từ sau 30/04/1975 và mang tên Bác thì đảng cộng sản hà nội phải giữ lại một pho tượng Bác đẹp nhứt, uy nghi nhứt, đừng vội xuất cảng hết, để đem đặt tại phía sau chợ Bến Thành, nơi mà toàn dân Miền Nam đã nhứt trí chọn . Được như vậy, Bác sẽ mãn nguyện vì trước kia “Bác (từng) nhớ Miền Nam, (như) bố nhớ nhà” (Tố Hữu).
Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy đưa cho NVT tại nhà ở Sarcelles, ngoại ô Paris (Ủy Ban Tố cáo Tôi ác Hồ Chí Mnh) nhân lúc tố cáo tội ác Hồ Chí Minh để phản đối UNESCO . Ông làm bài thơ này vào cuối thập niên 50, dĩ nhiên lúc đó chưa nghĩ tới đối tượng Hồ Chí Minh, trước khi đi ra ngoại quôc tỵ nạn chánh trị vì bị chế độ Ngô Đình Diệm đàn áp các đảng phái từng tranh đấu chống thực dân và cộng sản trước khi ông Diệm được Hoàng Đế Bảo Đại bổ nhiệm Thủ tướng.

Nguyễn Thị Cỏ May

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét